Skip to main content

.

recently, i tend to feel nothing
yes, absolutely nothing
i wonder what i've been experiencing in the past few weeks. every single day passes by slowly, leaving me behind with mixed feelings. 
----------
what am i doing right now?
i'm lost although i've written all my goals, made all the plans which can possibly work out and followed them
i tried to achieve my targets, but i did't fail and didn't success either
i don't feel anything
is that a dead-end for me?
gettin' stuck in the flow of repeating routines?
i want to do something new
something epic
something which gives me strong feelings...
for a brief moment, i want to travel
i don't want to travel with my family or friends, i want to travel alone, to find out who i really am.
i want to stay in a small coffee shop in paris, reading my favorite book while jazz was being played
i want to go to maldives and watch the sun rises every morning, filling my lungs with the fresh air from the crystal - clear beach.
i want to get lost in a pine forest, listening to the whispers of the winds and the trees.
i want to meet someone, like a random stranger to talk about countless shits we've done in our life.
never have i wanted to travel so bad.
i believe that once i've travelled far enough, i will find myself, and may be my soulmate, too.
i'm tired of doing homework, acing tests which do nothing to me and my friends but make us believe that we're not good enough, putting out the fire inside us.
Kết quả hình ảnh cho travel map vintage
-----------
i have been experienced horrible things, but the most horrible one, i must say waking up at the morning, realising that you have exams today and you haven't revised shit.
after having messed up on the test, i promise to myself that i would never ever procrastinate again. i make plans, i follow it, my discipline is 100000%, then boom, incident pops up.
i fall off the track.
it happens all time.
i know it's going to happen, but i can't do anything to stop it.
i'm fucking devastated...


10:03 AM
--------
30/11/19




Comments

Popular posts from this blog

Self-development từ A-Z

Cũng hơn một năm rồi kể từ ngày mình "vô thức" bước lên con đường sElF dEvElOpMeNt vì một cú hích của cuộc đời mang tên "học đội tuyển". Thú thật thì hồi đó bản thân toy cũng chẳng mấy hay ho gì, suốt ngày làm m3m3l0rd câu like, than sao cái hệ thống giáo dục của Việt Nam nó tệ vậy, nước ngoài người ta như x như y như z. Nhớ lại hồi ấy, lòng không khỏi bồi hồi, sợ hãi bản thân của quá khứ. Mà thôi, bản thân mình của quá khứ thì vẫn là mình, mình nên vui vẻ chấp nhận và trở nên tốt hơn mỗi ngày.  Nay hoàn thành xong mớ deadline mệt nghỉ, tiện chia sẻ mọi ngừi cách để sống đẹp hơn, hạnh phúc hơn, thay vì vùi đầu trong buồn bã và vô vọng (như con Sang của trước đây).  Hơi dài nên gáng đọc nha. --- Lối sống của bạn là tập hợp n cái thói quen mỗi ngày của bạn, từ cách bạn thức dậy mỗi sáng đến cách bạn nhắm mắt ngủ mỗi tối (hoặc mỗi sáng đối với mấy all nighters). Vì vuậy, mấu chốt để đổi đời cơ bản là thay đổi thói quen của bản thân , bắt đầu từ những cái bui...

Đà Lạt thương

Người ta thường hay nói, Đà Lạt là thành phố ngàn hoa, thành phố tình yêu,... Với mình Đà Lạt đẹp không ở hoa, không ở tình mà là sự thầm lặng của nó. Có nhiều người nói Đà Lạt có gì đâu, chán òm, nhưng với mình, có những cảm xúc mình hem hiểu cảm nhận được do tình cờ, hay là do Đà Lạt mang tới nữa. Có cái lạnh buốt khiến mình nhớ về những ngày mưa và những ngày nắng ấm ở Sài Gòn, khiến mình yêu thêm những điều mà cuộc đời còn dang dở, giúp mình sống chậm lại và cảm nhận nhiều hơn. Có lẽ Đà Lạt hợp với mình mà ưu ái mình đến thế.  Cũng có nhưng thăng trầm mà chẳng hay do đời gửi đến tại xứ Đạ Lạch chờ mình khai phá. 1/ Tiếng lòng. Chuyện là hổm bửa đoàn mình đi ăn tối tại resort, mình ăn xong nghe đâu tiếng đàn piano bên ngoài phòng ăn. Tò mò chạy ra, mình thấy một người nghệ sĩ đang chơi đàn. Trong lòng mình có gì đó lắng lại, có gì đó thổn thức. Nhiều người nghe thì bảo là hay, tốt hay gì đó, nhưng với mình, có một cảm xúc mà những ai không tìm hiểu sâu về âm nhạc và c...