Skip to main content

Review sách Lối sống tối giản của người Nhật

Tầm vài tuần trước, mình có review sách Jane Eyre cho mọi người, định bụng là sẽ đọc giết con chim nhại rồi review nhưng giờ mình vẫn chưa đọc :). Lí do đơn giản là do mình ngán mấy cuốn tiểu thuyết dài quá rồi, nên thôi, đọc một cuốn self help vậy.
Lối sống tối giản của người Nhật là một cuốn sách mà mình thấy tên nó lặp đi lặp lại khá nhiều lần trong mục sách hay nên đọc và mục best seller của tháng, nhưng vì lúc đó mình cũng chẳng quan tâm đến tối giản là gì nên cũng chẳng ấn tượng mấy. 
Nhưng mình đã sai, mấy friend ạ.

- REVIEW -
Ấn tượng đầu tiên về cuốn sách của mình là sự tối giản của nó, hệt như tên cuốn sách. Từ cách chọn màu đến cách chọn font cũng toát lên vẻ tối giản nhưng tao nhã, thanh lịch. Sách có gam màu xám ấm phối với màu trắng và đen - 3 màu mà mình rất thích.
Lúc mới đọc sách, mình khá bất ngờ khi thấy nhà của tác giả - tức Sasaki Fumio vì sự đơn giản tột cùng của nó. Không giường, không ti vi,... làm thế nào mà một người có thể "sống" được trong điều kiện như vậy chứ? - Mình tự hỏi. Nhưng khi biết đến lợi ích của lối sống này, mình thấy đó là lối sống khá thông minh mà hầu hết những người thành đạt thường noi theo.
Ít đồ đạc thì ít phải dọn dẹp, làm việc gì cũng nhanh gọn. Ít áo quần, mình không cần phải đứng trước tủ đồ hùng hậu mà than rằng "Không có gì để mặc". Ít đồ, mình lại đỡ bị thất lạc đồ hay tốn tiền vào những thứ đang "sale" mà mình không cần đến. 
Mình đã có quan niệm sai lầm về việc dọn dẹp, mình nghĩ dọn dẹp mọi thứ là ổn. Cuốn sách này đã chỉ ra một sự thật rằng dọn dẹp không phải là phương pháp triệt để. Nếu bạn dọn, bạn chỉ vứt đi đơn thuần là rác, còn những thứ mà bạn nghĩ "có thể mình sẽ dùng" thì giữ lại hoặc đem nhét chỗ nào đó quanh nhà. Vứt bỏ mới là phương pháp triệt để bởi nó giữ lại cho bạn những thứ thực sự cần thiết, những thứ khi mất đi bạn chắc chắn sẽ mua lại, chuộc lại chứ không phải những thứ không cần.
Đang đọc, mình đưa mắt nhìn căn phòng mình và thấy nó khá bừa bộn. Thế là mình dành 2 tiếng tiếp theo đấy để dọn phòng và dành ngày tiếp theo để giúp em mình dọn phòng. 2 túi rác to là thành quả mình nhận được. 
Đừng dọn dẹp nhé, hãy vứt bớt đồ đi...
Nếu bạn muốn biết cặn kẽ về cuốn sách và trào lưu sống tối giản, nguyên do và lợi ích của lối sống đó, mình khuyên bạn nên mua sách để ủng hộ bản quyền tác giả thay vì đọc pdf, bạn nhé.
Bên cạnh đó, mình xin gửi lời cảm ơn đến Như Nữ đã dịch sách bằng giọng văn gần gũi, cuốn hút đến vậy.

Phòng của bạn đã tối giản chưa?

9:55 AM




Comments

Popular posts from this blog

Self-development từ A-Z

Cũng hơn một năm rồi kể từ ngày mình "vô thức" bước lên con đường sElF dEvElOpMeNt vì một cú hích của cuộc đời mang tên "học đội tuyển". Thú thật thì hồi đó bản thân toy cũng chẳng mấy hay ho gì, suốt ngày làm m3m3l0rd câu like, than sao cái hệ thống giáo dục của Việt Nam nó tệ vậy, nước ngoài người ta như x như y như z. Nhớ lại hồi ấy, lòng không khỏi bồi hồi, sợ hãi bản thân của quá khứ. Mà thôi, bản thân mình của quá khứ thì vẫn là mình, mình nên vui vẻ chấp nhận và trở nên tốt hơn mỗi ngày.  Nay hoàn thành xong mớ deadline mệt nghỉ, tiện chia sẻ mọi ngừi cách để sống đẹp hơn, hạnh phúc hơn, thay vì vùi đầu trong buồn bã và vô vọng (như con Sang của trước đây).  Hơi dài nên gáng đọc nha. --- Lối sống của bạn là tập hợp n cái thói quen mỗi ngày của bạn, từ cách bạn thức dậy mỗi sáng đến cách bạn nhắm mắt ngủ mỗi tối (hoặc mỗi sáng đối với mấy all nighters). Vì vuậy, mấu chốt để đổi đời cơ bản là thay đổi thói quen của bản thân , bắt đầu từ những cái bui...

Đà Lạt thương

Người ta thường hay nói, Đà Lạt là thành phố ngàn hoa, thành phố tình yêu,... Với mình Đà Lạt đẹp không ở hoa, không ở tình mà là sự thầm lặng của nó. Có nhiều người nói Đà Lạt có gì đâu, chán òm, nhưng với mình, có những cảm xúc mình hem hiểu cảm nhận được do tình cờ, hay là do Đà Lạt mang tới nữa. Có cái lạnh buốt khiến mình nhớ về những ngày mưa và những ngày nắng ấm ở Sài Gòn, khiến mình yêu thêm những điều mà cuộc đời còn dang dở, giúp mình sống chậm lại và cảm nhận nhiều hơn. Có lẽ Đà Lạt hợp với mình mà ưu ái mình đến thế.  Cũng có nhưng thăng trầm mà chẳng hay do đời gửi đến tại xứ Đạ Lạch chờ mình khai phá. 1/ Tiếng lòng. Chuyện là hổm bửa đoàn mình đi ăn tối tại resort, mình ăn xong nghe đâu tiếng đàn piano bên ngoài phòng ăn. Tò mò chạy ra, mình thấy một người nghệ sĩ đang chơi đàn. Trong lòng mình có gì đó lắng lại, có gì đó thổn thức. Nhiều người nghe thì bảo là hay, tốt hay gì đó, nhưng với mình, có một cảm xúc mà những ai không tìm hiểu sâu về âm nhạc và c...