Skip to main content

What if...

Mới ngày nào mới học tuyển quận thì giờ còn 2 tuần nữa là mình loại vòng 2 rồi các bạn ạ.
Mấy tháng nay mình chả đả động gì đến blog đơn giản là vì mình bận, hoặc do mình rảnh mà không có gì thú vị để viết về. Nên thôi hôm nay bù lại, mình cập nhật tình hình của mình cho các bạn bằng một bài viết luôn hem.
Năm lớp 9 là một năm khá nhiều biến động với mình. Có lẽ vì đây là năm cuối cấp, có lẽ cũng là do đây là lần mà mình dám đi xa tới như vậy, dám bước khỏi vùng an toàn mà lăn lộn với đời. Điều đầu tiên có lẽ là việc mình học đội tuyển quận, stress trở lại, chuyên mục thức khuya nghe nhạc Vitas cũng trở lại, nói chung là một nùi thứ trở lại. Mình lại muốn rút tuyển như ngày xưa ấy, nhưng rồi chiều hôm ấy, lòng mình lại vả vào mặt mình: "Liệu mày đã quên Đà Lạt rồi ư?" Như cá tìm được nước, mình lại lao vào học học học, làm làm làm, bớt đu đưa Youtube lại. Trong lòng mình bừng lên một khát khao, một cảm xúc mãnh liệt thôi thúc mình cứ phải làm việc mà không hềm mệt mỏi. 
Và rồi bạn ơi, mình cũng đứng được tới đây, gồng được tới đây. Một ngày nào đó không xa thôi, mình sẽ ở đó bên hồ Tuyền Lâm Đà Lạt, ngắm núi đồi nên thơ. Trong trăm lần mình tắt báo thức xách cặp đi học đội tuyển, có lẽ sẽ có một lần Đà Lạt vẫy gọi mình.
Mình vẫn còn phải cố gắng nhiều lắm, bởi nếu mọi người chạy, mình lại đi bộ thì sớm muộn gì cũng bị thụt lùi.

Chạy nắng 2019...

04/11 - 7:04 PM

Comments

Popular posts from this blog

#RT1: Boredom.

Chào bạn, những con người đang đọc blog của mình... <Chán> Mình viết bài viết này vào một buổi chiều đầu tháng 7, vào lúc chán nản chẳng muốn làm gì. Mùa hè cũng qua đi được nửa chặng đường, năm 2019 cũng dần qua đi.  Nhìn lại, mình cũng làm được nhiều, nhưng nhiêu đó sao vẫn còn ít quá, vẫn còn chưa đủ, nhưng trái ngược thay, mình chẳng muốn làm gì khi đang có thời gian như lúc này. Thời gian vẫn trôi mỗi giây, mỗi phút bạn còn sống. Khi có thời gian nhìn lại, rồi bạn mới thấy được không phải người yêu cũ của mình mà thời gian mới là thứ vô thường nhất. Thời gian mãi trôi, không bao giờ quay trở lại, dẫu bạn có làm gì: "Bạn có thể vặn kim đồng hồ lại về thời điểm trước đây 5 phút, nhưng bạn không thể trở về thời điểm của 5 phút trước đây. Bạn có thể quay ngược đồng hồ cát, nhưng bạn không thể, và mãi mãi không thể khiến thời gian trở lại, dẫu là một giây hay một phút đi nữa." Mình mệt mỏi và chán nản quá, ngay cả chính mình cũng chẳng biết nguy...

Self-development từ A-Z

Cũng hơn một năm rồi kể từ ngày mình "vô thức" bước lên con đường sElF dEvElOpMeNt vì một cú hích của cuộc đời mang tên "học đội tuyển". Thú thật thì hồi đó bản thân toy cũng chẳng mấy hay ho gì, suốt ngày làm m3m3l0rd câu like, than sao cái hệ thống giáo dục của Việt Nam nó tệ vậy, nước ngoài người ta như x như y như z. Nhớ lại hồi ấy, lòng không khỏi bồi hồi, sợ hãi bản thân của quá khứ. Mà thôi, bản thân mình của quá khứ thì vẫn là mình, mình nên vui vẻ chấp nhận và trở nên tốt hơn mỗi ngày.  Nay hoàn thành xong mớ deadline mệt nghỉ, tiện chia sẻ mọi ngừi cách để sống đẹp hơn, hạnh phúc hơn, thay vì vùi đầu trong buồn bã và vô vọng (như con Sang của trước đây).  Hơi dài nên gáng đọc nha. --- Lối sống của bạn là tập hợp n cái thói quen mỗi ngày của bạn, từ cách bạn thức dậy mỗi sáng đến cách bạn nhắm mắt ngủ mỗi tối (hoặc mỗi sáng đối với mấy all nighters). Vì vuậy, mấu chốt để đổi đời cơ bản là thay đổi thói quen của bản thân , bắt đầu từ những cái bui...

#RT2: Khi nào em hạnh phúc?

Trong những cái chi lấn cuộc đời mà mình tâm đắc, có một chân lí luôn đúng là: "Vào những lúc ta không ngờ nhất, hạnh phúc sẽ xuất hiện" Đầu tiên để mình kể cho các bạn nghe một câu chuyện hen. Trong câu chuyện đó cho mình xin phép được xưng là mị. ------- <Chuyện của mị> Kể từ cái hồi mị vào cấp 2, tức là năm 2016 đến giờ, nhà mị không đi đâu chơi ngoài thành phố Hồ Chí Minh, điều đó làm mị phát ngấy. Bao giờ hè đến, mị cũng mong được một lần ra khỏi thành phố, để đi nơi đâu đó, dẫu là 1, 2 ngày thôi cũng được. "Mị còn trẻ, mị muốn đi chơi, thanh xuân sao lại phải nghỉ ngơi. Hoa ban trắng trên nương chớm nở đẹp như tâm hồn em còn ngây thơ". Đã là hè năm 2019 rồi, ước mơ của mị vẫn chưa thành hiện thực. Đầu hè đến cuối tháng 6, mị không một ngày không mơ ước được chui ra khỏi cái lồng sắt của Jane Eyre version thành phố Hồ Chí Minh "thân yêu". Hè mà lên trường rồi về nhà không, mị chán lắm rồi. Mị của hồi xưa bị giam cầm còn đi được th...