Skip to main content

thế giới bao la và rộng lớn vô cùng.

Có những lúc, mình cảm thấy mình thật nhỏ bé và chẳng là gì trong cái thế giới này.
Trong một xã hội đầy màu sắc luôn thay đổi, luôn chuyển động, dường như con người ta cũng muốn trở nên tốt hơn để xứng đáng với cái xã hội đó.
Mình ngồi và ngẫm lại về những con người mình đã gặp, hoặc chưa có duyên được gặp ngoài đời mà chỉ biết trên Youtube và những việc họ đã làm, những thước phim họ đã quay.
Và chẳng hiểu sao, mình cảm thấy thật trống rỗng.
Năm 2019 và thập kỉ này sắp rời đi chỉ trong vài ngày nữa, và dù muốn hay không, mình vẫn sẽ phải chuyển tới ga kế tiếp của chuyến tàu trong cuộc đời mình.
Mình nhìn lại, cảm thấy mình của năm nay đã lãng phí quá nhiều thời gian cho mạng xã hội, cho việc ngủ, và bất kì cái gì thỏa mãn cái tứ khoái của mình.
Đáng lẽ mình đã làm được nhiều hơn thế.

Kết quả hình ảnh cho ryo takemasa plane

Mình cảm thấy tiếc khi so sánh thành quả của mình với của người khác, và cảm thấy hổ thẹn về bản thân mình vì đã hong cố gắng hơn.
Những gì mình nhận được đều là thành quả của những gì mình đã làm.
Những gì người khác nhận được là thành quả của bao nỗ lực, cố gắng của họ.
Trong lúc mình ngủ, đã có những bạn dậy sớm hơn mình phụ ba mẹ, tập thể dục, hay làm bao điều hay ho khác.
Trong lúc mình chơi, đã có những bạn chăm chú ngồi học bài, làm bài để thực hiện ước mơ của nó, hay còn gọi là "hustle".
Trong lúc mình than vãn chuyện quá khứ, đã có những bạn dùng khoản thời gian eo hẹp để vạch ra kế hoạch cho tương lai, đọc những cuốn sách mới để quản lí thời gian hiệu quả hơn.
Trong lúc mình mơ, mình ước, cầu mong các kiểu, đã có những bạn bắt tay vào thực hiện để đạt được mục tiêu, khát vọng của nó.
Mình và các bạn ấy đều là người phàm, đều có hai tay, hai chân, sức khỏe và khối óc như nhau, nhưng mình lại thua các bạn ấy vào những khoảnh khắc ấy, những ngày tháng ấy, những năm ấy, và cả một đời người.
Mỗi giờ phút mất đi là một cơ hội bị mất đi. Mỗi phút bạn dành coi những cái vô bổ sẽ được trả giá bằng những cơ hội đáng quý mà ĐÁNG LẼ RA bạn đã có được, nay lại về tay người khác.
Thế giới này vẫn còn bao la và rộng lớn lắm, học mãi cũng không hết cái để học, để tìm tòi, để đam mê và phấn đấu vì nó.
Vậy nên thôi đừng lười nữa, wake your ass up và học đi.

Soang.
29.12.19
1:04PM

"Trên đường băng sân bay mỗi đời người
Có những kẻ đang chạy đà và cất cánh."
TNBS


Comments

  1. Hi vọng 29.12.20 khi đọc lại bài viết này, tự bản thân sẽ không cảm thấy hối tiếc.

    ReplyDelete

Post a Comment

Popular posts from this blog

Self-development từ A-Z

Cũng hơn một năm rồi kể từ ngày mình "vô thức" bước lên con đường sElF dEvElOpMeNt vì một cú hích của cuộc đời mang tên "học đội tuyển". Thú thật thì hồi đó bản thân toy cũng chẳng mấy hay ho gì, suốt ngày làm m3m3l0rd câu like, than sao cái hệ thống giáo dục của Việt Nam nó tệ vậy, nước ngoài người ta như x như y như z. Nhớ lại hồi ấy, lòng không khỏi bồi hồi, sợ hãi bản thân của quá khứ. Mà thôi, bản thân mình của quá khứ thì vẫn là mình, mình nên vui vẻ chấp nhận và trở nên tốt hơn mỗi ngày.  Nay hoàn thành xong mớ deadline mệt nghỉ, tiện chia sẻ mọi ngừi cách để sống đẹp hơn, hạnh phúc hơn, thay vì vùi đầu trong buồn bã và vô vọng (như con Sang của trước đây).  Hơi dài nên gáng đọc nha. --- Lối sống của bạn là tập hợp n cái thói quen mỗi ngày của bạn, từ cách bạn thức dậy mỗi sáng đến cách bạn nhắm mắt ngủ mỗi tối (hoặc mỗi sáng đối với mấy all nighters). Vì vuậy, mấu chốt để đổi đời cơ bản là thay đổi thói quen của bản thân , bắt đầu từ những cái bui...

Đà Lạt thương

Người ta thường hay nói, Đà Lạt là thành phố ngàn hoa, thành phố tình yêu,... Với mình Đà Lạt đẹp không ở hoa, không ở tình mà là sự thầm lặng của nó. Có nhiều người nói Đà Lạt có gì đâu, chán òm, nhưng với mình, có những cảm xúc mình hem hiểu cảm nhận được do tình cờ, hay là do Đà Lạt mang tới nữa. Có cái lạnh buốt khiến mình nhớ về những ngày mưa và những ngày nắng ấm ở Sài Gòn, khiến mình yêu thêm những điều mà cuộc đời còn dang dở, giúp mình sống chậm lại và cảm nhận nhiều hơn. Có lẽ Đà Lạt hợp với mình mà ưu ái mình đến thế.  Cũng có nhưng thăng trầm mà chẳng hay do đời gửi đến tại xứ Đạ Lạch chờ mình khai phá. 1/ Tiếng lòng. Chuyện là hổm bửa đoàn mình đi ăn tối tại resort, mình ăn xong nghe đâu tiếng đàn piano bên ngoài phòng ăn. Tò mò chạy ra, mình thấy một người nghệ sĩ đang chơi đàn. Trong lòng mình có gì đó lắng lại, có gì đó thổn thức. Nhiều người nghe thì bảo là hay, tốt hay gì đó, nhưng với mình, có một cảm xúc mà những ai không tìm hiểu sâu về âm nhạc và c...